Góc đọc gợi mở
Trước khi đi vào phần review chi tiết, hãy thử đọc cuốn sách này từ một điểm chạm gần hơn.
Dám Bị Ghét không phải cuốn dễ đồng ý ngay, nhưng chính sự gai góc đó làm nó đáng đọc với người hay sống theo ánh nhìn của người khác.
Có những đoạn nên đọc chậm, vì nó chạm vào câu hỏi khá khó: phần nào trong cuộc đời là nhiệm vụ của mình, phần nào không phải?
Có những kiểu mệt không đến từ việc làm quá nhiều, mà đến từ việc sống quá lâu trong ánh nhìn của người khác. Bạn đăng một dòng trạng thái rồi xóa. Bạn muốn từ chối nhưng lại sợ bị đánh giá. Bạn biết mình không vui, nhưng vẫn cố làm người dễ chịu để không ai thất vọng.
Dám Bị Ghét chạm vào đúng vùng đó. Đây không phải cuốn sách dễ đồng ý ngay, và cũng không nên đọc như một chân lý tuyệt đối. Nhưng nếu bạn thường overthinking vì câu hỏi "người khác nghĩ gì về mình?", cuốn sách này đáng để đọc chậm.
Khi nhu cầu được công nhận trở thành cái lồng
Nhiều người không thật sự muốn làm hài lòng tất cả. Họ chỉ sợ cảm giác bị ghét, bị bỏ lại, bị xem là ích kỷ. Vì vậy họ chọn im lặng, chọn chiều ý, chọn đi đường vòng. Lâu dần, cuộc đời trở thành một bản nháp được sửa theo tay người khác.
Dám Bị Ghét không dỗ dành người đọc quá nhiều. Cuốn sách đặt câu hỏi thẳng: nếu cứ sống để được công nhận, bạn có thật sự đang sống đời mình không?
Review chi tiết: cuốn sách này đáng ở điểm nào?
Điểm đặc biệt của sách là hình thức đối thoại. Một thanh niên chất vấn một triết gia, và qua cuộc trò chuyện đó, các ý tưởng của tâm lý học Adler được mở ra. Cách viết này giúp sách dễ theo dõi hơn sách lý thuyết thuần túy, nhưng cũng khiến một số đoạn có cảm giác tranh luận khá mạnh.
Điều đáng đọc nhất là khái niệm tách nhiệm vụ. Có những việc thuộc về bạn: lựa chọn, hành động, thái độ. Có những việc thuộc về người khác: họ nghĩ gì, họ phản ứng ra sao, họ có công nhận bạn hay không. Khi hai vùng này bị trộn lẫn, người đọc rất dễ kiệt sức.
Điểm hữu ích thật sự
Với người hay overthinking, chỉ riêng câu hỏi "đây có phải nhiệm vụ của mình không?" đã là một điểm dừng cần thiết. Nó không làm vấn đề biến mất, nhưng giúp bạn bớt ôm mọi phản ứng của người khác vào người.
Cuốn sách cũng đáng ở chỗ nó không tô hồng tự do. Tự do luôn đi kèm khả năng bị hiểu lầm. Dám bị ghét, theo tinh thần của sách, không phải cố tình làm người khác tổn thương. Nó là can đảm sống thật hơn, kể cả khi không được tất cả mọi người tán thành.
Điểm nên tự kiểm tra trước khi mua
Trước khi mua, nên đọc thử vài trang để xem bạn có hợp với dạng đối thoại triết lý không. Một số người thích vì sách tạo cảm giác đang nghe tranh luận trực tiếp. Một số người sẽ thấy cách lập luận hơi cứng hoặc gây phản kháng.
Đọc để bớt sợ bị đánh giá, không phải để trở nên bất cần
Một điểm dễ hiểu lầm của Dám Bị Ghét là cái tên có vẻ rất mạnh. Nhưng đọc kỹ, tinh thần của sách không phải là sống bất chấp cảm xúc người khác. Nó nghiêng về việc thôi trao toàn bộ quyền định nghĩa bản thân cho người ngoài.
Người hay overthinking thường không thiếu sự tinh tế. Vấn đề là sự tinh tế đó bị kéo quá xa, thành thói quen đoán ý, phòng thủ, tự sửa mình trước cả khi ai đó góp ý. Cuốn sách có ích ở chỗ nó tạo ra một khoảng dừng. Trước khi lao vào vòng suy nghĩ, bạn có thể hỏi: mình đang chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình, hay đang cố chịu trách nhiệm cho cảm xúc của tất cả mọi người?
Nếu chỉ lấy một điều từ cuốn sách, hãy lấy quyền được sống rõ hơn với lựa chọn của mình. Không cần cố làm người gai góc. Chỉ cần bớt tự xóa mình mỗi khi sợ bị ai đó không thích.
Ai nên đọc
- Người thường tự đo giá trị bản thân qua đánh giá của người khác.
- Người hướng nội hay suy nghĩ quá lâu sau một cuộc trò chuyện.
- Dân văn phòng mệt vì luôn phải vừa lòng mọi phía.
- Người muốn học cách đặt ranh giới mà không biến mình thành người lạnh lùng.
Ai không nên đọc
- Người đang cần trị liệu hoặc hỗ trợ chuyên môn cho tổn thương sâu.
- Người muốn sách tâm lý dễ chịu, chữa lành nhẹ nhàng từ đầu đến cuối.
- Người không thích sách dạng đối thoại triết lý.
Điểm hạn chế
Một số luận điểm trong Dám Bị Ghét dễ gây tranh luận nếu đọc quá nhanh. Nếu tách khỏi bối cảnh sống thật, vài ý có thể bị hiểu thành "mọi đau khổ đều do mình chọn", điều này không công bằng với những người từng trải qua tổn thương phức tạp.
Vì vậy, nên đọc sách như một lời mời đối thoại, không phải phán quyết cuối cùng về tâm lý con người.
Nên đọc cuốn này như thế nào
Hãy đọc chậm và ghi lại những câu khiến bạn khó chịu. Đôi khi chỗ khó chịu chính là nơi cuốn sách chạm vào một niềm tin cũ. Sau mỗi chương, thử hỏi: phần nào là việc của mình, phần nào mình đang cố kiểm soát thay người khác?
Trước khi đọc, thử giữ lại vài câu hỏi
- Mình có đang gánh kỳ vọng không thật sự thuộc về mình?
- Nỗi sợ bị đánh giá đang khiến mình trì hoãn lựa chọn nào?
- Nếu bớt cần được công nhận, mình sẽ sống khác đi ở điểm nào?
Đây là vài câu hỏi để đọc chậm hơn, không phải kết luận thay bạn. Một cuốn sách hay chỉ thật sự có ích khi nó gặp đúng câu hỏi mà bạn đang mang theo.